Đề tài 1. YÊU CHO ĐẾN CHẾT

Mùa chay là thời gian hồng ân đặc biệt, giúp người tín hữu suy niệm và đào sâu hành trình thương khó của Chúa Giê-su, để cảm nghiệm được tình yêu vô bờ của Thiên Chúa, nhằm cứu cứu độ loài người.

Cuộc thương khó cứu độ và phục sinh vinh quang của Chúa Giê-su phải đi qua con đường thập giá. Nhiều người cảm thấy khó kết hợp giữa sự toàn năng của Thiên Chúa và cái chết đầy nhục nhã của Con Ngài. Tuy nhiên, trong cái nhìn của tình yêu, chúng ta nhận thấy rằng cái chết của Chúa Giê-su là con đường tất yếu của tình yêu và để diễn tả tình yêu. Yêu là phải chết.

Để hiểu thêm điều này, chúng ta có thể suy niệm tên được báo trước của Chúa Giê-su Ki-tô. Ngài là Đấng Emmanuel – Thiên Chúa ở cùng chúng ta.

Để hiểu việc ở cùng này, chúng ta có thể lấy hình ảnh của tình yêu hôn nhân và gia đình, nhất là trong bối cảnh của năm phụng vụ 2019, Giáo hội Việt nam muốn đồng hành cùng các gia đình.

Khi hai người trẻ yêu nhau, biểu hiện đầu tiên của họ là muốn được ở cùng nhau. Mọi suy nghĩ của họ luôn hướng về nhau, muốn làm cho nhau được vui, được hạnh phúc. Nếu thời gian hoặc không gian không cho phép họ ở cùng nhau, họ sẽ luôn hướng về nhau trong tâm trí và sử dụng các phương tiện truyền thông hiện đại để sống mối tương quan ấy.

Vì yêu nhau và muốn ở cùng nhau, nên những người yêu nhau biết nhau cách sâu đậm. Họ biết và muốn chia sẻ với nhau những mơ ước, nhưng bận tâm, những khó khăn. Người này đón nhận những ước mơ, bận tâm và khó khăn của người kia như của mình, và muốn làm cho những ước mơ thành sự thật, còn những bận tâm và khó khăn được giải quyết.

Khi yêu nhau, họ không chỉ dừng lại ở việc quan tâm chăm sóc cho người yêu của mình, mà còn quan tâm tới tình trạng gia đình, bối cảnh văn hóa của người mình yêu nữa… Để làm được tất cả những điều đó, họ phải luôn hướng về người mình yêu, và chấp nhận hy sinh cho người ấy.

Thiên Chúa yêu chúng ta, Con của Ngài đã đến ở cùng chúng ta, ngài biết chúng ta và hy sinh tất cả vì chúng ta. Thánh Phao-lô tông đồ diễn tả điều này trong thư gởi tín hữu Philiphê:

‘Đức Giê-su Ki-tô, vốn dĩ là Thiên Chúa, mà Ngài không nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân, và sống như người trần thế. Người lại còn hạ mình, vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự” (Pl 2, 6-8).

Sự hạ mình này đã thấy ngay trong tên của Ngài. Ngài là Emmanuel, Thiên Chúa ở cùng chúng ta. Ở cùng để chia sẻ thân phận con người với chúng ta, nên giống chúng ta mọi đàng, ngoại trừ tội lỗi. Ở cùng chúng ta để cho chúng ta tham dự vào bản tính thần thiêng của Ngài.

Vì yêu chúng ta, nên ngài thấu biết cõi lòng chúng ta. Ngài biết chúng ta cần gì trước khi chúng ta cầu xin ngài. Ngài biết cả những ước mơ trần thế của chúng ta để biến đổi. Ngài cảm thương nỗi vất vả đớn đau của những người đau khổ… Ngài trở thành Chiên Thiên Chúa chết thay cho cả nhân loại tội lỗi. Tất cả chỉ vì tình yêu.

Trước khi bước vào cuộc thương khó, Ngài đã lập chức linh mục. Linh mục là hiện thân của Chúa Giê-su, được lập nên để “làm chính những việc của Chúa đã làm khi còn ở trần gian”. Nhờ các linh mục, Chúa Giê-su tiếp tục ở lại cách hữu hình nơi cộng đoàn Giáo hội.

Sau khi phục sinh, Ngài ra lệnh truyền cho các môn đệ đi rao giảng, và Ngài nhấn mạnh “Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế”.

Tình yêu ở cùng là một tình yêu tự hiến hoàn toàn vì người mình yêu. Mỗi người ở trong chức phận của mình đều có thể có kinh nghiệm này:

Là mục tử, kinh nghiệm ở cùng và yêu cho đến chết khi người linh mục dành tất cả bận tâm, ưu tư và sức lực cho đoàn chiên được trao phó. Người mục tử đó “mang vào mình mùi chiên”, mang lấy những đau khổ và chờ đợi của đoàn chiên làm chờ đợi và đau khổ của mình, để “giảng dạy, tha thứ, yên ủi” đàn chiên và tế lễ thay cho đoàn chiên. Vì yêu đoàn chiên, nên linh mục tiêu hao đời mình cho đến chết.

Người sống đời gia đình có kinh nghiệm ở cùng khi chia sẻ với nhau những bận tâm, người này mang vào mình bận tâm của người kia: bận tâm về sức khỏe, về gia đình, về bố mẹ…, để rồi có thể cảm thông, chia sẻ và nâng đỡ. Khi lo lắng cho nhau như thế, người người này đã “chết vì yêu” cho người kia. Yêu là phải đi tới cái chết. Cũng vậy, cha mẹ yêu con cái, chăm lo điều tốt nhất cho con cái, nên đã chết cho con cái.

Thiên Chúa yêu thương ta, ở cùng ta, muốn chúng ta được sống, nên Ngài phải đi vào cái chết. Ngài chết không phải vì Ngài yếu, nhưng vì Ngài yêu. Cái chết biểu lộ sức mạnh của Ngài. Nhờ cái chết của ngài, chúng ta được giải thoát và bước vào sự sống, hạnh phúc đích thực.

Lm. Giuse Trịnh Duy Suýt S.J

Leave a Comment.