Ngày 33. MỐI LỢI TUYỆT VỜI

“Tôi coi tất cả mọi sự là thiệt thòi, so với mối lợi tuyệt vời, là được biết Đức Ki-tô Giê-su, Chúa của tôi. Vì Người, tôi đành mất hết, và tôi coi tất cả như rác, để được Đức Ki-tô” (Pl 3,8).

Sống ở đời, con người bị chi phối rất lớn bởi danh và lợi. Vì muốn được tiếng tăm và lợi lộc, người ta có thể dùng nhiều thủ đoạn gian dối, gian ác…để đạt được mục tiêu của mình. Tuy nhiên, danh tiếng rồi cũng qua đi, tài lộc rồi cũng hết. Con người phải đối diện với sự thật phũ phàng là khi nhắm mắt thì tay buông xuôi, chẳng mang theo được danh lợi ấy.

Thánh Phao-lô, một người rất lỗi lạc đến mức không thua kém ai trong hàng kinh sư Do thái, nhưng khi gặp được Đức Giê-su phục sinh, cuộc đời thánh nhân đã bước sang trang sử mới. Ngài nhận thấy rằng: biết Đức Giê-su là mối lợi tuyệt vời nhất. Tất cả những thành công trong quá khứ chỉ còn như rác rưởi, và ngài chấp nhận mất tất cả để có được Đức Ki-tô Giê-su.

Vậy Đức Giê-su là con người như thế nào để thánh Phao-lô thay đổi hoàn toàn như thế?

Trở về với bài đọc Thánh kinh hôm nay trong Gioan 8,1-11, chúng ta có thể khám phá ra một số khía cạnh của Đức Giê-su. Câu chuyện kể rằng khi Đức Giê-su đang giảng dạy tại Đền thờ, thì các kinh sư và người Phariseu dẫn một người phụ nữ bị bắt quả tang phạm tội ngoại tình tới trước mặt Đức Giê-su. Họ nói với Đức Giê-su: “Trong sách Luật, ông Mô-sê truyền chúng tôi phải ném đá hạng đàn bà đó. Còn Thầy, Thầy nghĩ sao?” (Ga 8,5).

Đây là một trường hợp hóc búa. Bởi vì nếu chỉ xử theo luật, thì lời dạy của Đức Giê-su có gì mới đâu. Nếu xử khác đi, thì nguy cơ là lỗi luật Mô-sê, mà Ngài đang kiện toàn luật đó.

Đức Giê-su đã im lặng, và viết trên đất. Ngài im lặng, không phải Ngài không có câu trả lời. Ngài im lặng để cho lòng của những kẻ đang tố cáo, tưởng mình nắm chắc phần thắng khi đưa ra một vấn nạn khó như thế, phải chùng xuống. Trong lúc họ đắc thắng, họ sẽ không nghe được lời của Đức Giê-su. Ngài im lặng làm cho lòng họ chùng xuống, và họ  có thể nghe, và thực sự lắng nghe.

Câu trả lời của Đức Giê-su đã đi sâu vào lòng họ. Ngài không trả lời trực diện: ném hay không ném. Nhưng Ngài xoáy vào lòng những người đang tố cáo: “Ai trong các ông sạch tội, thì cứ việc lấy đá mà ném trước đi” (Ga 8,7). Câu trả lời này hoàn toàn bất ngờ, và hơn nữa lại làm họ phải nhìn lại mình, phải xấu hổ vì chính sự thật phũ phàng của bản thân họ. Khi nghe lời trên, “họ bỏ đi hết, kẻ trước người sau, bắt đầu từ những người lớn tuổi” (Ga 8,8). Ai cũng có tội, nên không thể kết án người khác được.

Đức Giê-su nhìn vào người phụ nữ còn ở lại đó và nói: “Tôi cũng không kết án chị đâu! Thôi chị cứ về đi, và từ nay đừng phạm tội nữa!” (Ga 8,11). Lời này thật cảm động và đầy lòng thương xót. Chỉ mình Ngài là đấng vô tội, và chỉ mình Ngài có quyền xét đoán và kết án, nhưng Ngài lại tỏ lòng thương xót và tha thứ, cũng như khuyên răn chị thay đổi đời sống. Chính tình thương mới làm cho con người ta thoát ra tình trạng tội. Thiên Chúa thương chúng ta và muốn chúng ta ra khỏi tình trạng tội lỗi.

Biết được Đức Giê-su đầy lòng thương xót như thế, chúng ta sẽ được giải thoát khỏi mọi gông cùm của luật, của giá trị trần gian, của những gì là danh và lợi. Chính Đức Giê-su giúp chúng ta sống thật với mình, và làm cho chúng ta được tự do. Chính vì vậy, thánh Phao-lô đã chấp nhận mất hết để có được Đức Giê-su, và để Ngài chi phối đời sống của thánh nhân.

Mỗi chúng ta được mời gọi gặp gỡ và cảm nhận lòng thương xót của Ngài. Đi sâu hơn nữa vào việc biết Ngài, để Ngài chi phối chọn lựa sống của chúng ta, chúng ta sẽ được giải thoát. Đó là mối lợi tuyệt vời nhất của cuộc đời chúng ta.

Leave a Comment.