Ngày 35. NHÌN LÊN GIÊ-SU

“Khi nào các ông đưa Con Người lên cao, các ông sẽ nhận biết ta là ai”. (Ga 8, 28).

Lời rao giảng của Chúa Giê-su đụng chạm vào sâu thẳm cõi lòng của con người. Lời ấy như ánh sáng chiệu rọi vào những vùng tối tăm của tâm hồn con người, và làm cho con người bị phanh phui trước sự thật về mình, trước những ảo tưởng và tinh thần thế gian đang chế ngự tâm hồn mình.

Những ai mở lòng đón nhận ánh sáng của lời Chúa, họ sẽ được ánh sáng ấy dẫn đi trong đường sự sống. Trái lại, nhiều người sống trong bóng tối, sống theo tinh thần thế gian và tìm kiếm giá trị trần gian, sẽ gặp phải thách đố và không chấp nhận Chúa Giê-su. Ngài trở nên cái gai trong mắt họ; Ngài trở thành đối tượng phải triệt hạ, để họ có thể được yên tâm ở lại trong bóng tối của thế gian.

Ngay cả những người lãnh đạo tôn giáo cũng có thái độ cứng lòng này. Họ cố chấp trong suy nghĩ của họ, vì họ chưa cảm nghiệm được ánh sáng của sự sống nơi Thiên Chúa. Vì sự cứng lòng như thế, tương quan của họ với Chúa Giê-su ngày càng trở nên căng thẳng. Họ mưu ý giết chết Ngài.

Thật lạ lùng thay, việc ra tay giết hại Chúa Giê-su trên thập giá lại giúp Ngài bộc lộ căn tính sâu xa nhất của Ngài. “Khi nào các ông đưa Con Người lên cao, các ông sẽ nhận biết Ta là ai. Ta không tự mình làm điều gì. Điều Ta nói, chính là điều Chúa Cha đã dạy Ta” (Ga 8, 28).

Sách Dân số thời Cựu Ước đề cập tới truyện con rắn đồng được treo lên để chữa lành những ai bị rắn cắn. Chuyện kể rằng những người dân của Chúa được Mô-sê dẫn qua sa mạc trong hành trình về Đất Hứa, họ đã than trách Chúa và Mô-sê, vì những khó khăn họ gặp phải trong sa mạc như thiếu bánh ăn và nước uống. Vì thế, họ bị rắn lửa bò ra cắn chết nhiều người. Họ ý thức rằng việc than trách như vậy là không đúng, nên đã tới xin Mô-sê cầu nguyện và tha thứ. Chúa truyền lệnh cho Mô-sê đúc một con rắn bằng đồng và treo lên cao, để bắt cứ ai bị rắng cắn mà nhìn lên rắn đồng, thì được sống.

“kẻ nào bị rắn cắn mà nhìn lên rắn đồng, thì được sống” (Ds 21,9)

Rắn đồng bị treo lên trở nên một phương thuốc chữa lành, nhưng với điều kiện là người bị rắn cắn phải nhìn lên con rắn bị treo lên ấy. Con rắn đồng bị trên lên xưa kia là hình ảnh của việc Chúa Giê-su bị treo lên thập giá.

Cái chết trên thập giá của Chúa Giê-su biểu lộ tình yêu cao vời của Thiên Chúa, yêu cho tới chết. Cái chết trên thập giá cho thấy tình yêu của Chúa Giê-su đối với nhân loại chúng ta. Cái chết ấy cũng biểu lộ căn tính thực sự của Ngài. Ngài là Con Thiên Chúa, đã chết để chúng ta được sống.

Để đón nhận sự sống này, chúng ta cũng phải nhìn lên thánh giá Chúa. Nhìn lên thánh giá là thái độ tin tưởng và tín thác, là thái độ khao khát được chữa lành, là đón nhận con đường thập giá như phương thuốc thiêng liêng chữa lành tội lỗi, đau khổ xác hồn cho chúng ta.

Vì sự cứng lòng và sự yêu chuộng thế gian, con người đã loại trừ ánh sáng sự sống của Thiên Chúa. Sự cứng lòng này muốn dập tắt ánh sáng của Chúa, nên đã giết Con Chúa làm người. Nhưng Thiên Chúa đã không nhượng bộ sự cứng lòng này. Vì yêu chúng ta nên Ngài trở nên nạn nhân cho sự cứng lòng của con người. Điều kỳ diệu là chính cái chết của Con Thiên Chúa lại trở nên nguồn sống cho con người chúng ta.

Khi suy niệm về cuộc thương khó của Chúa Giê-su trong mùa chay này, chúng ta hãy mở lòng để cho con đường Giê-su thấm vào tâm hồn chúng ta. Thấm vào để uốn nắn chúng ta bước vào con đường của Ngài. Con đường khổ giá và phục sinh của Ngài sẽ chữa lành chúng ta và dẫn chúng ta tới sự sống thật.

Leave a Comment.