Ngày 36. SỰ THẬT SẼ GIẢI THOÁT

“Nếu các ông ở lại trong lời của tôi, thì các ông thật là môn đệ tôi; các ông sẽ biết sự thật, và sự thật sẽ giải phóng các ông” (Ga 8,32)

Đây là điều mà Đức Giê-su đã nói với các người Do thái trong cuộc tranh luận về căn tính của Ngài. Ngài là Đấng đem ánh sáng và sự thật đến cho trần gian. Sự thật đó sẽ giải thoát con người. Tuy nhiên, khi đề cập tới sự giải thoát, thì người Do thái nghĩ ngay tới ách nô lệ: “chúng tôi là dòng dõi Abraham, chúng tôi không làm nô lệ cho ai bao giờ” (Ga 8,33). Đức Giê-su đẩy cuộc tranh luận lên cao trào, và chỉ ra tình trạng nô lệ vào tội: “hễ ai phạm tội thì làm nô lệ cho tội” (Ga 8,34).

“Nô lệ cho tội” diễn tả sự phụ thuộc của con người vào tội. Mọi sự lệ thuộc đều làm cho con người mất tự do. Xét như vậy, con người bị lệ thuộc vào nhiều thứ quá: lệ thuộc vào thế gian, lệ thuộc vào đam mê xác thịt, lệ thuộc vào danh vọng trần thế… Sự lệ thuộc giam hãm con người. Ví dụ: dục vọng giam hãm con người trong thú vui thân xác; tiền tài giam hãm con người trong thói tham lam, ích kỷ; danh vọng giam hãm con người trong thói hám danh, hám quyền. Khi bị chi phối như vậy, con người trở nên nô lệ cho chính dục vọng, danh vọng và tư lợi của mình.

Gặp gỡ được Giê-su sẽ đưa đến giải thoát, vì Đức Giê-su đưa chúng ta thấy rõ chính mình, thấy rõ đâu sự thật về mình, đâu là điểm phải đến. Đức Giê-su đưa chúng ta nhận ra sự ảo vọng nơi giá trị trần gian. Chỉ khi chúng ta thấy rõ, chúng ta mới có thể đưa tới một chọn lựa đúng, một thái độ đúng, và chúng ta sẽ được giải thoát.

Câu chuyện được tiên tri Đaniel thuật lại về ba cậu bé Sidrach, Misach và Abdenago bị vua Nabucodonosor bắt phải thờ lạy tà thần, cho chúng ta kinh nghiệm về một Thiên Chúa giải thoát (Đn 3). Ba cậu bé muốn trung thành với niềm tin vào Chúa, nên đã không nghe lời nhà vua. Nhà vua đã ném các cậu vào lò lửa, để xem có ai cứu không. Lò lửa được đốt lên, và các cậu bị ném vào. Tuy nhiên, niềm tin của các cậu đã không bị thất vọng. Thiên Chúa đã sai thiên thần đến bảo vệ các cậu, và cho các cậu được an toàn. Nhà vua hết sức sửng sốt và đã chúc tụng Đức Chúa. Câu chuyện này cho chúng ta thấy rằng Thiên Chúa là Đấng giải thoát kẻ cậy trông vào Ngài. Ngài cũng giải thoát cả nhà vua, đại diện cho những người vốn tin tưởng vào quyền lực trần gian, thoát khỏi ảo vọng quyền lực của mình, và đưa tới sự thật về quyền năng tuyệt đối và đích thực nơi Thiên Chúa.

Đức Giê-su đến trần gian, giải thoát con người chúng ta, không phải bằng việc thi thố quyền năng tuyệt đối trên. Nhưng Ngài giải thoát chúng ta từ chính thân phận con người. Qua lời giáo huấn của Ngài, qua lối sống của Ngài, chúng ta có thể thấy được đâu là giá trị đích thực.

Nhờ việc Ngài chia sẻ phận người với chúng ta, và nhờ cuộc khổ nạn của Ngài, chúng ta tìm thấy nơi Ngài con đường, tìm thấy ánh sáng cho đời sống của chúng ta. Để được giải thoát, chúng ta cần mở lòng đón nhận sự thật của Ngài. Khi đón nhận như thế, chúng ta cũng phải bước đi vào con đường Ngài đã đi, con đường đón nhận thập giá vì yêu thương. Con đường ấy đòi buộc chúng ta chết đi cho giá trị trần gian, hay đúng hơn là, chúng ta được thoát khỏi giá trị trần gian, để tiến bước vào giá trị của Nước Trời.

Mỗi người chúng ta hãy dừng lại, nhìn lại đời sống mình, những bận tâm lo lắng đang chi phối tâm trí mình, xem mình đang bị vướng, bị lệ thuộc vào điều gì? Sự bận tâm đó đang giam hãm tôi như thế nào? Nó có thực sự giúp ích cho đời sống của tôi? Hãy mở ra đón nhận sự thật của Giê-su, tôi sẽ được giải thoát.

Leave a Comment.