Lời nói và hành động


Đọc Lời Chúa trong Tin Mừng Mt 23,1-12, tôi gặp đoạn Chúa Giêsu chỉ trích các Luật sĩ và đưa ra lời khuyên cho người nghe Ngài thế này: “Các Luật sĩ và các người biệt phái ngồi trên tòa Môsê: vậy những gì họ nói với các ngươi, hãy làm và tuân giữ, nhưng đừng noi theo hành vi của họ, vì họ nói mà không làm…”.

Trong văn hóa Việt, chúng ta thường nghe thấy câu: “miệng nam mô, bụng bồ dao găm”; hoặc “nói vậy mà không phải vậy”, hoặc “thùng rỗng kêu to”.

Trong cuộc sống, chúng ta gặp quá nhiều chuyện lời nói không đi đôi với việc làm, ngôn hành bất nhất. Có rất nhiều nguyên nhân gây nên tình trạng này. Tôi nhấn mạnh tới một nguyên nhân mà tôi cho là chính yếu, đó là tính quy kỷ, tức là quy hết về bản thân mình, với tất cả lợi danh của nó.

Để đánh bóng được cái nhãn hiệu, có được cái danh, người ta dùng lời nói phóng đại, văn hoa mỹ miều. Chúng ta có thể thấy nơi nghệ thuật dùng từ trong quảng cáo.

Để đạt được lợi ích cho mình, người ta có thể dùng nhiều cách thức, đôi khi là thủ đoạn lừa đảo, ném đá giấu tay, hoặc dùng ngôn từ với nhiều hàm ý để lợi dụng người nhẹ dạ cả tin.

Ngay cả một môn nghệ thuật mà nhiều sách đề cập tới, thậm chí người ta còn cho đó là một vốn kinh nghiệm sống được đề cao, đó là Đắc Nhân Tâm. Mục đích của nó cũng là lấy lòng người khác để đạt được lợi ích cho mình. Một áp dụng cụ thể được các chế độ dùng để lấy lòng dân, được khoác lên bộ áo “dân vận”, hoặc “mị dân”.

Vì vậy, giữa lời nói và việc làm có một khoảng cách rất lớn. Hơn nữa, giữa việc làm và suy nghĩ nội tâm chi phối hành động đó cũng có một khoảng cách. Khoảng cách đó lớn đến nỗi người ta không thể đo lường và dò thấu.

Tuy nhiên, dù có sâu xa thế nào, suy nghĩ của con người vẫn bị đối chất trước tiếng nói lương tâm, mà người ta thường nói “trời biết, mình biết”. Kinh nghiệm này được thánh vịnh 139, 2-4 đề cập tới :

“Lạy Chúa, Ngài dò xét con và ngài biết rõ,

biết cả khi con đứng con ngồi.

Con nghĩ tưởng gì, Ngài thấu suốt từ xa,

Đi lại hay nghỉ ngơi, Chúa đều xem xét.

Mọi nẻo đường con đi, Ngài quen thuộc cả.

Miệng lưỡi con chưa thốt lên lời,

thì lạy Chúa, Ngài đã am tường hết”

Sách Is 10,17 kêu gọi: “Các ngươi hãy tắm rửa, hãy thanh tẩy, đừng làm điều xấu nữa, hãy làm điều lành, hãy tìm kiếm công lý, hãy cứu giúp kẻ bị áp bức, hãy xét xử công bằng cho những trẻ mồ côi và bênh vực người góa bụa”.

Đứng trước một Thiên Chúa luôn biết rõ lòng ta, trước một lương tâm luôn chất vấn chính mình, và trước lời mời gọi thay đổi đời sống, loại trừ sự xấu trong hành động, chúng ta cần suy nghĩ tới đời sống hiện nay của chúng ta.

Vì khuynh hướng con người thường quy về mình, nên luôn có sự bất nhất trong hành động và lời nói. Tôi cần ra khỏi cái tôi ích kỷ đó và hướng tới người khác, để cho hành động của tôi thực sự đem đến niềm vui và sự sống cho mọi người, chứ không chỉ của riêng tôi. Có thế tôi mới có thể dần dần đi đến chỗ thống nhất đời mình, từ suy nghĩ tới hành động, từ đời sống nội tâm và cách biểu lộ ra bên ngoài.

 

Leave a Comment.